Đồng thời, sự xuất hiện của những người này cũng đồng nghĩa với một việc: các võ giả bên phàm giới đã bắt đầu rảnh tay, sắp sửa thổi kèn phản công.
“Ta đã nói rồi mà! Ta không thắng nổi đâu!” Lúc này, Sở Thiên Túng lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, dường như thất bại lần này đã giúp hắn ngộ ra vài điểm mấu chốt.
Nói đoạn, Sở Thiên Túng đứng dậy, lặng lẽ thu dọn bàn cờ cùng quân cờ rồi bước tới đặt trước mặt Hứa Ninh: “Bộ cờ này nay thuộc về ngươi. Ta mong ngươi sẽ học cách chơi cờ, để lần tới chúng ta có thể cùng nhau đối cục một ván!”
Hứa Ninh gật đầu: “Được, hẹn lần sau gặp lại!”




